Thứ Tư, 12 tháng 8, 2020

Thế nào là "sống thật"?

Mình vừa đọc một bài viết của bạn Mi Ly: "Sống thật được đánh đồng với việc văng tục mọi lúc mọi nơi?" ở trang web: https://www.msn.com/vi-vn/news/national/s%E1%BB%91ng-th%E1%BA%ADt-%C4%91%C6%B0%E1%BB%A3c-%C4%91%C3%A1nh-%C4%91%E1%BB%93ng-v%E1%BB%9Bi-vi%E1%BB%87c-v%C4%83ng-t%E1%BB%A5c-m%E1%BB%8Di-l%C3%BAc-m%E1%BB%8Di-n%C6%A1i/ar-BB17IppC?ocid=msedgntp 

Và mình có một vài phát biểu như sau về việc "sống thật":

  • Đầu tiên, xin lưu ý là việc một người có quyết định "sống thật" hay không sẽ ảnh hưởng rất nhiều tới những người xung quanh và toàn xã hội. Bởi vì chúng ta sinh sống dựa vào cách quan sát và trưng cầu phản ứng của mình trong một cộng đồng. Việc một người 'phá vỡ bầu không khí' sẽ khiến người khác phải 'để ý'! 

  • Thứ hai, thật ra mà nói, nếu nói tục hoặc văng tục, chúng ta không sai đối với ông Tổ nghề nói tục, nhưng lại rất mang tính chống đối đối với Chính phủ nước ta vì chúng ta, theo thuần phong mỹ tục (có nghĩa là sống giản dị và sống đẹp), không đi sau xu hướng nói tục và văng tục. 

  • Cuối cùng, việc "sống thật" dễ bị bản thân một người nhầm lẫn với việc "khai thật", là "có gì nói nấy", là nếu hiểu sự việc là máu chảy về tim phải khai ngay với người khác hoặc chính mình là "sự việc là máu chảy về tim", hoặc "máu chảy về tim"! Thật ra, "khai thật" chỉ cần thiết khi đứng ở các góc độ mà bàn luận về chuyện khoa học tự nhiên - xã hội. Còn trong nghệ thuật cuộc sống thì chúng ta chỉ cần biết phải sống, không cần biết phải hy sinh hoặc chết đi làm gì!



Thứ Ba, 4 tháng 8, 2020

Các câu chuyện cổ tích tự sáng tác dành cho việc xuất bản sau này của chính blogger.

Làng cá voi 

Cá voi xanh là tổ tiên của những ngư dân biển Cổ Thạch - bãi tắm tiên. Thời cổ đại chỉ có cá voi đăm đăm dưới nước. Tuy nhiên, qua mấy triệu năm tiến hóa, có một giòng cá voi có đầu dần bé lại, có cổ và môi, vây mất đi, hai bên trên dẻ sườn sinh ra hai cánh tay, mọc vai, đuôi hóa thành một cặp chân, da thay thịt đổi! Lạ thay, duy chỉ giòng ấy có những thay đổi và biến thành người. Các con cá voi khác đều không trải qua quá trình này và giữ lại hình dáng nguyên thủy ban đầu.

Các ngư dân và vợ con cùng tổ tiên là giòng cá voi này đều sinh sống trên quần đảo bãi biển tắm tiên ở Cổ Thạch, tỉnh Bình Thuận. Cứ mỗi hè đến, từng tốp ngư dân này thi nhau đi chài lưới ngoài biển lớn, để nhà lại cho các vợ trông coi. Nghe nói, ngoài xa ở bãi biển lớn Cổ Thạch có rất nhiều tiên cá và cá tiên xanh. Mỗi ngư dân đánh bắt nơi đây đều được chúng tặng cho những món quà giá trị. Chưa hết, chúng còn rất tinh thông những cách lướt gió lượn sóng, còn giúp cho các ngư dân tránh được tai nạn và chết chóc ngoài biển khơi! Mùa nào ngư dân đi xa ra biển lớn cũng là mùa bội thu với cá và Ngọc biển.

Bố của bé Bảo Ngọc cũng là một ngư dân. Tuy nhiên, ông lại khỏe mạnh, vạm vỡ phi thường! Do đó, bên cạnh việc ra khơi đánh bắt, ông còn vào hẳn trong tỉnh trên làm bảo vệ cho chợ tỉnh. Những ngày ông không đi biển là dịp mà bé Bảo Ngọc được cùng ông lên chợ tỉnh. Ở đây, bé được ăn no núng nào là bánh cuốn, bột chiên, hủ tíu bò viên, nui thập cẩm. Ngoài ra, trà sữa Toco cũng là một món thức uống quen thuộc của bé!

Bé Bảo Ngọc đặc biệt mê mẩn các trang sức và chạm trổ làm từ Ngọc biển. Ở tỉnh có một xưởng chuyên sản xuất những món đồ tinh xảo này. Những hôm bố dắt em lên chợ sớm đều cho em ghé xem những sản phẩm ấy! Em đong đưa hai mắt ngắm nhìn từng chiếc dây chuyền trong tủ kính. Em thích chiếc dây hạt ru-bi đỏ có vỏ làm từ vàng nguyên chất. Bố đã hứa sẽ mua cho em chiếc dây đó vào ngày sinh nhật năm em 10 tuổi, tức là năm nay.

Bé Bảo Ngọc đón sinh nhật cùng với các bạn trạc tuổi trong làng bãi tắm tiên. Buổi sinh nhật được tổ chức bên bờ biển. Các em mặc những bộ đồ tắm sặc sỡ, nhảy múa cùng nhau trên bãi cát trắng phau phau rồi túa ra biển cá voi tắm táp!

 

(6 April 20)

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2019

Vội vàng (NS Đức Trí)

Rằng có một lần gặp nhau bỡ ngỡ
Đâu ai dám ngờ, con tim thẫn thờ
Mong tin mỗi giờ

Rằng biết em ngại nhùng nhưng vẫn cố
Trao em những lời trêu khen bướm hoa,
Tim anh rối bời!

Có, có những lúc nghe lòng đau nhói
Khi vẫn biết rằng ta, muốn được yêu thật lòng.
Có, có những lúc nghe lòng tê tái,
Khi em có nào tin, chút tình ta!

Trách ta vội vàng nên đánh mất
Trách em ngại ngùng trong phút chốc
Có khi nào tình đến nhanh bao giờ!

Trách ta một lần không nói rõ
Trách em ngờ vực câu nói đó
Nên đánh mất ngày vui
Giờ ta tiếc mãi khôn nguôi!

Ước mong một lần em sẽ thấy
Những ân tình trong anh vẫn đấy
Sẽ không vội vàng nữa, như bây giờ:
Sẽ không còn nhiều đêm bối rối
Sẽ không còn chờ nhau mỗi tối

Khi em biết rằng ta, chờ em đã bao đêm qua!

*Qua phần trình bày của Phạm Hoài Nam.

Thứ Ba, 13 tháng 8, 2019

Bài dịch “Dòng sông trăng”

Moon River - wider than a mile...
I’m crossing you in style, some day!
You, dream-maker, a heart-breaker:
Wherever you’re going, I’m going your way!

Two drifters off to see the world
‘There’s such a lot of world to see!’
We’re after the same rainbow’s end, waiting ‘round the bend:
My huckleberry friend, Moon River, and me!


Dòng sông trăng -  trải dài mênh mông...
Một hôm nào ta sẽ ngang qua ngươi!
Sông trăng kia, ngươi làm nên một giấc mơ, ngươi phá vỡ một trái tim:
Nhưng nơi nào ngươi đến, nơi đó cũng là nơi ta đến!

Hai ngọn sóng, yên ả trôi đi
‘Thế giới có thật nhiều ngõ ngách!’
Chúng ta nhìn về cùng một hướng, làm nên kỳ tích khi chúng ta còn ở những ngả rẽ khác nhau: có bạn, dòng sông trăng, và tôi!


(Có trích lời dịch của Trâm Anh ở bài viết: https://vnexpress.net/giai-tri/moon-river-dong-song-trang-lang-le-chay-qua-2876718.html)

Dòng sông trăng và người tình thâm

Nếu có ai biết đến bài hát ‘Dòng sông trăng’, tiếng Anh là ‘Moon River’, thì hãy một lần tìm kiếm bài hát này trên Google để đọc bài viết tham khảo của Trâm Anh, hoặc click trực tiếp vào đường link sau để đọc bài viết này: https://vnexpress.net/giai-tri/moon-river-dong-song-trang-lang-le-chay-qua-2876718.html

Trong bài viết, ở cuối bài, Trâm Anh đã nêu lên giá trị thực tiễn của bài hát này, để chứng minh rằng không phải nghệ thuật là phải độc tính hoa mỹ. Có thể nói, bài hát là khúc giao mùa giữa nghệ thuật và cuộc sống, để nhắm vào những con người yêu thi ca, nhằm giúp họ tìm được niềm vui không chỉ trong nghề nghiệp mà còn trong lối sống thường nhật! Bởi vì, nhà thơ và nhạc sĩ thường chỉ tìm thấy cuộc sống trong khoảnh khắc của riêng họ.

Cô đã phân tích được nội dung của bài hát rằng tất cả xảy đến với chúng ta, nằm trong sự mong đợi của chúng ta, sẽ luôn luôn đem lại cho chúng ta niềm hứng khởi của tuổi trẻ, để chúng ta có thể bắt đầu những chuyến hành trình vô giá, hữu hạn của cuộc đời.

Cái còn thiếu trong phần phân tích của cô chính là câu hát: “We’re after the same rainbow’s end; waiting round the bend: My huckleberry friend, Moon River, and me!”, vốn dĩ sẽ được dịch lại như sau: “Chúng ta nhìn về một hướng thôi, và làm nên điều kỳ diệu khi chúng ta đang ở những nhánh rẽ khác nhau: có bạn, dòng sông trăng, và tôi!”.

Câu hát này có nghĩa là có người đã xác định được một điều gì đó cho riêng họ, và điều này cũng là lựa chọn của người khác. Và khi một vấn đề nào đó được lựa chọn một cái kết, thì chúng sẽ sớm xảy ra, dưới sức lao động của những con người đó. Ngoài ra, những con người đã đem đến Thế giới cùng một nguyện ước sẽ trở thành thâm tình của nhau, cho dù họ đang sống ở đâu đi chăng nữa!

Thứ Tư, 15 tháng 5, 2019

Cherry đỏ, trà sữa nho, há cảo thịt, và tuổi thơ tôi

Tôi là con gái tính tình mềm yếu, hay nghĩ ngợi và đôi lúc hay trở nên đa cảm.

Tôi thích khóc vào những lúc uất ức và buồn. Nếu không khóc được, tôi sẽ cố gắng ỉ ơi theo tiếng khóc, bấu víu vào những nỗi lòng và cứ thế, cho đến khi tôi khóc đến ngon lành. Như thế nhẹ nhõm lắm.

Lớn lên, tôi rất hay khóc. Vì tôi yêu một người nhưng rồi phải chứng kiến trái tim mình nhiều lần tan vỡ. Ừ thì, lúc này đây, tôi cũng nhận ra, người ta không hề có ý định nghiêm chỉnh với cuộc đời của tôi. Thở ngắn than dài, tôi cũng phải hiểu rằng thứ tình cảm thầy-trò của tôi có nhiều nhặn, đong đầy thì cũng chỉ đến đó. Huống hồ gì tôi còn lông bông trong chuyện tình cảm của chính mình. Đôi khi tôi lại thích nhầm một đứa khác. Thật, chuyện tình của tôi lắm lận đận đủ long đong.

Nhưng hồi tôi còn nhỏ, tôi rất thích ôm ấp những miền cảm xúc của mình. Tôi đọc sách, vẽ truyện, viết nhật ký, mò mẫm trên mạng. Cái gì làm tôi vui, tràn đầy, miên man thương nhớ là tôi cắm đầu vào thứ ấy. Tôi thấy mình lúc nào cũng yêu đời cả!

Cấp một, tôi đi học thêm. Ở lớp dạy thêm có một gian hàng bán há cảo. Hầu như hôm nào học xong tôi cũng vòi vĩnh ăn há cảo trừ cơm. Má tôi lúc nào cũng chiều tôi ngọt xớt. Vậy mà, tôi chẳng biết thương má nhiều hơn một chút. Đáng lẽ, đó là những năm tháng mỹ miều nhất cuộc đời tôi, vậy mà, duy chỉ có tình thương là thiếu trước hụt sau.

Hồi tôi học cấp hai, tôi bắt đầu được má dẫn đi trung tâm thương mại. Tuần nào tôi cũng được uống trà sữa nho ở TapioCup. Tôi mê mẩn trà sữa nho đến nỗi cho đến tận bây giờ, khi ngồi viết những dòng này, tôi còn thấy vị trà sữa nho trên lưỡi. Lúc sau này, vị trà sữa nho ở TapioCup không còn ngon lành như ngày xưa, tôi chuyển sang uống vị trà sữa original mà lòng cứ thấy nhớ thương luyến tiếc. Tiếc cho tôi phải rời bỏ một niềm vui thú của thời học sinh áo trắng. Tiếc cho cả một thế hệ sau không còn được thưởng thức cái vị ngọt thanh béo ngậy của ly trà sữa nho ngày ấy.

Cũng mấy năm trung học cơ sở, tôi được má dẫn đi nước ngoài. Nói má dẫn đi cho nó thuận lẽ thường thôi, chứ cả mấy ngày trời rong ruổi bên nước người ta, toàn là tôi dắt má đi hết chỗ này đến chỗ kia. Má muốn vào siêu thị, tôi với má đi kiếm siêu thị. Vào siêu thị, má đem ra quầy tính tiền cả hộp đỏ bóng, gọi là cherry đỏ. Nghe má quảng cáo món này ngon, về khách sạn, tôi lật đật mở ngay hộp cherry đỏ và thưởng thức chung với má. Ừ thì nó ngon thật, đa số đều giòn và ngọt. Má hay nhường tôi phần hơn. Mà tôi cũng chẳng kiêng nể hay ngại ngùng gì sất. Hễ má nhường là tôi đánh chén hết sạch, hết veo. Ăn cherry đỏ, tôi có yêu má ba hơn một tẹo.

Tôi thường muốn khóc thật to mỗi khi bị bắt nạt, nhưng tôi vốn không khóc nổi, nên cuối cùng lần nào tôi cũng sém ngoác miệng cười với mấy đứa chơi xấu. Tôi không còn cách nào khác đành lúc nào cũng lẩn đi chỗ khác mỗi khi bị chọc.

...

Ngoài những lúc tôi sống năng động với nếp sống thành thị, đôi lúc tôi cũng rất mộng mơ và hay xấu hổ.

Ngày tôi vào lớp một, tôi thả hết mình vào mây trời bên khung cửa sổ lớp học, đánh chén hết một cái bánh giò và tiếp tục miên man trong vô định. Bầu trời lúc ấy thật xanh, mây thật trắng, thật bồng bềnh. Trong lòng tôi thì chan chứa những hân hoan.

Tôi cũng hay xấu hổ mỗi khi được khen.
...

Một ngày nọ, khi tôi 20, tôi gặp lại các cô giáo mầm non của tôi. Ai cũng bảo tôi lớn đầu mà vẫn y chang như hồi bé. Tôi mừng rơn. Không ngờ tôi lại bỗng chốc trở thành cái đứa trẻ bé bỏng 4, 5 tuổi ngày ấy. Tôi thích được chiều chuộng và quan tâm. Đối với những người đã từng thân thuộc trong quá khứ, khi tình cảm lúc gặp lại vẫn còn vẹn nguyên như thuở nào, sự yêu chiều có lẽ còn đáng giá hơn gấp bội. Thích thật là thích!

Thứ Hai, 6 tháng 2, 2017

Chương hai: Tuần trăng mật (tiếp theo)

Ngày thứ tư, cô và anh đi chơi trên đảo, sau đó quay về khách sạn đã là mười giờ tối. Cả hai quyết định đi ngủ, nhưng ai ai cũng nằm thao thức mãi. Chán, anh lay lay cô:
- Hay chúng ta coi phim em nhé.
- Dạ thôi, khách sạn chẳng có phim gì thú vị. Hay chúng ta nói chuyện về một vài điều trong cuộc sống riêng của anh và em đi. Em cũng tò mò quá. Anh có từng có bạn gái không?
- Trước em ấy hả? Không. Anh có thích một cô nàng kia thời học phổ thông, nhưng lúc đó anh xấu quá, người ta không chịu, bỏ đi theo trai đẹp.
- Thế, tại sao anh thích em?
- Anh không biết, từ lúc gặp em, anh đã mến em rồi, khi biết em cũng thích anh, anh rất vui. Anh chẳng yêu mến cô gái nào cả, nên anh tự nhủ phải nắm bắt trái tim em. Còn em?
- Em cũng mến anh từ lúc mới gặp anh. Nhưng lúc đó em mập mạp như thế, chẳng lẽ cũng vừa mắt anh à?
- Tình cảm thôi mà em. Không vừa anh cũng không trách. Với lại mập mạp em có thể ăn kiêng, vận động, có gì xấu đâu. Như em bây giờ này, đẹp hẳn ra, sao anh còn bận tâm nữa.
- Còn em lúc đó chỉ ham anh đẹp trai thôi.
- Ý em là cơ bụng sáu múi này đây hả? Thật là cám ơn phòng tập gym và thầy thể dục thật nhiều, nhờ đó mà em yêu anh.
Rồi anh và cô nhìn nhau cười tươi roi rói. Ừ thì duyên trời đã se cho chúng mình, chúng mình thông minh nhanh nhạy nắm bắt, thì âu có nhau trong đời cũng là điều dễ hiểu. Nhưng cười chẳng bao lâu, anh bỗng thở dài thườn thượt:
- Mà nói chuyện chúng mình, anh thấy thương cho em gái quá. Nó còn nhỏ, lại ngoan ngoãn, ngờ nghệch, yếu đuối, ai nói gì cũng nghe, bị bạn khuyên bậy bạ, buông tay cái thằng nó thương, bây giờ thằng đó đi luôn với nhỏ khác, nó chỉ biết rơi nước mắt đứng nhìn.
- Ừ, em gái anh quả thật hiền lành lại nhu nhược. Chẳng biết sau này có lấy được một tấm chồng tử tế.
- Mẹ anh cũng lo lắm.
- Có con gái trong nhà như có trứng trong ổ, gả đi cho người tốt thì cũng bịn rịn lắm rồi, chứ đừng nói là gả nhầm cho tên sở khanh nào đó, chẳng khác nào giao trứng cho ác. May mà em có được một người tốt như anh theo đuổi.
- Haiz!
Cả hai cùng thở ra. Rồi lại nhìn nhau, lại cười. Rồi anh dang vòng tay ra, ôm cô vào lòng, không quên xoa dịu tấm lưng ấy. Cô cũng ôm anh, và xoa lưng cho anh.
Bỗng nhiên, anh hỏi:
- Em đã hết đau chưa? Nếu chưa thì chắc ngày mai anh đem em đi bác sỹ nhé.
- Em hết rồi. Anh đừng lo. - Cô cười.
- Thế tối nay mình có ‘ấy ấy’ nhé!
- Anh đã luyện được công phu chưa? Đừng làm em đau như hôm trước nhé! - Cô giả vờ trêu anh.
Anh tưởng thật, đành nói xụi lơ:
- Anh không biết, hay mình không cần làm nữa.
Thấy anh quá hiền lành, cô lại thấy thương thương. Nhưng lại không nhịn được cười, vừa cười vừa bảo:
- Không được. Hôm nay mình phải làm. Em không muốn nhìn anh cứ tiu nghỉu mãi như thế này.
Nói xong, cô cho tay vào áo của anh và nhẹ nhàng kéo nó lên trên. Sau đó, cô cũng nhẹ nhàng cởi bỏ hai lớp quần của anh. Anh im lặng, nhẹ nhàng nương theo cô. Cuối cùng, anh cũng trở nên trần truồng. Vừa cảm giác được hiện trạng của mình, anh vội vã kéo cô lại gần, nép vào lòng anh, lưng quay về phía trước ngực của anh. Một tay giữ cô, tay kia nhẹ nhàng kéo chiếc đầm ngủ của cô ra khỏi người của cô. Anh cho quần áo của hai người lên đầu giường rồi cuối xuống hôn vào trán, vào hai bên bầu ngực của cô.
Cô xoay người lại , tựa lưng xuống giường và bắt đầu rờ rẫm anh. Anh cúi xuống hôn lấy thân thể của cô và lướt thật êm. Đôi lúc, cô lại reo lên khe khẽ khiến anh cảm thấy rất hưng phấn. Rồi anh vòng tay qua người cô, đặt tay sau lưng cô, ôm lấy phía dưới eo của cô và đặt môi lên vùng kín. Anh chỉ hôn thật khẽ bên ngoài, chứ không liếm láp sâu vào trong như trong truyện vẫn thường kể. Anh cho rằng cái thú vui ấy thật mất vệ sinh. Còn anh cứ thế chăm chút mà hôn cô. Cô bắt đầu thấy mình lả đi và vùng kín thì ướt át. Cô bắt đầu rên to hơn và dài hơn. Nhục cảm, cô thấy mình như bắt đầu hiểu thấu nó.
Giữa những tiếng rên, anh dừng lại, hít nhẹ từng hơi thở. Rồi anh nhẹ nhàng kéo chân cô sang hai bên, quỳ xuống trong cái khoảng cách của cái dạng của đôi chân ấy. Anh bế thốc hai bên chân cô lên và đẩy mạnh vào trong người cô. Trong một khoảnh khắc, cô chợt thấy mình được hoàn thiện. Anh chính là người đó, người cô yêu, đang làm tình với cô. Anh giữ chặt eo cô, và cứ rút ra, thúc vào. Nước từ âm đạo chảy ra rấ t nhiều, làm nên một thứ thuốc bôi trơn hiệu quả. Cô không thấy đau nữa, chỉ thấy như mình sắp tan ra. Bỗng anh dừng lại, khi đang nằm trong cô, bỏ chân cô xuống bên cạnh hai bên đùi của anh, nhẹ nhàng lướt đôi môi của mình trên hai bầu ngực, rồi tới hai nhũ hoa của cô, xuống tới bụng, anh lại cắn nhẹ vào rún của cô. Đôi môi của anh đi tới đâu, cô trở nên tê dại tới đó. Rồi anh bế thốc người cô lên, lót dưới lưng cô một chiếc gối. Anh ôm eo cô, và tiếp tục thúc. Rồi cô lên đỉnh, gào khóc tên anh. Anh cũng lên, sau cô một giây, mềm nhũn ra trong cô rồi từ từ thả người xuống người cô. Lúc đó, cô ôm anh, đẩy mạnh vào người mình, rồi nhẹ nhàng xoa người anh từ lưng xuống tới mông. Cô nghe anh rên lên khe khẽ và anh lại ra, trong cô.
Xong, cô lại nằm yên nghe hơi thở của anh trên ngực của mình và thiếp đi, anh cũng thiếp đi. Mãi một lúc sau, cả hai mới choàng tỉnh.
Cả hai đứng dậy thay quần áo và sau đó, ôm nhau trùm chăn ngủ.